Khi tên giám công mỏ quặng giơ roj định ch/ặt đôi tay tôi, tôi tính toán thấy ba hơi thở nữa núi sẽ sập. Họ quỳ rạp xuống. Dùng tay không nhóm lửa, thổi ra những quả bóng “thần tích”, dùng dưa hấu mốc chiết xuất penicillin c/ứu hoàng đế – tất cả đều là kiến thức vật lý và sinh học cấp hai. Cho đến khi trên cổ Thái hậu lộ ra một dãy tọa độ hiện đại, tôi mới hiểu ra: “tiền nhân” bị th/iêu ch*t trăm năm trước, sớm đã biết tôi sẽ đến. Và những ký hiệu trong phòng thí nghiệm cho tôi biết, chuyến xuyên không này, không hề là ngẫu nhiên.