20 chương · Hoàn · 25/05/2025 18:07 · 617.69 K
Tác giả: 閒得無聊的仙女
Cập nhật đến: Chương 19, Chương 20
10 chương
Đọc ngay

Sáng ngày thứ hai sau buổi họp lớp, tôi còn chưa kịp mở mắt thì đã mò trúng... một cái chân đầy lông.

Lông đó nha quý vị, đầy luôn, như đang chạm vào cái thảm nhung thiên nhiên vậy.

Cái tính tò mò thôi thúc cộng thêm lúc đó còn ngái ngủ, tôi không kìm được, nhẹ nhàng... sờ qua sờ lại.

Ngay giây tiếp theo...ẦM!

Cánh cửa bật mở, một đám người ào ào xông vào như bắt gian tại trận. Tôi gi/ật mình rụt tay lại, mở to mắt, ôm ch/ặt lấy chăn.

"Bác sĩ Lục, trưởng khoa gọi anh..."

Mấy người vừa xông vào đột nhiên im bặt, đồng loạt kêu lên như gặp cảnh phim người lớn.

Tôi: ???

Bác sĩ Lục nào cơ? Tôi nhìn theo ánh mắt của bọn họ...

Một người đàn ông đang nằm cạnh tôi. Đôi chân dài miên man, thẳng tắp, đặc biệt là nhiều lông như trong quảng cáo d/ao cạo râu.

Tôi đưa mắt nhìn lên... và ngay lập tức hối h/ận. Tôi m/ù rồi, trời ơi...

"Bọn... bọn tôi không cố ý..." Mấy người kia đỏ mặt, lắp bắp giải thích rồi vội nhắm tịt mắt.

Tôi không quen họ. Tôi càng không quen cái người nằm bên cạnh mình.

Trong lúc tôi còn đang ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì, thì người bên cạnh bỗng kéo nhẹ chăn, hé mắt nhìn tôi một cái rồi khàn khàn nói:

"Chia cho anh đắp với, được chứ?"

Tôi mất đúng một giây để hiểu ra câu đó.

Sau đó như bị điện gi/ật, tôi thả chăn ra cái "bộp". Cái chăn vừa vặn che được chỗ cần che, anh ấy lười biếng nhắm mắt lại, thong thả nói thêm:

"Không phải gọi em, anh đang nói mấy người kia."

Lời vừa dứt, đám đàn ông kia cuối cùng cũng thôi hóng drama, để lại một câu: "Trưởng khoa giục họp rồi, mau xuống đi!"

Rồi vù vù chạy hết ra ngoài như vừa thoát kiếp nạn.

Căn phòng trở lại im ắng.

Tôi ngồi đó, co ro ôm lấy mép chăn, tim đ/ập như trống hội...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0