Trước khi tôi và cô bạn thân bước chân vào giới giải trí, hệ thống cho chúng tôi hai lựa chọn.
Hoặc nhận buff từ giới tư bản, tung hoành trong làng giải trí với thân phận "con cưng tài nguyên", muốn vai có vai, muốn phim có phim.
Hoặc nhận hệ thống diễn xuất, dùng thực lực chinh phục khán giả, từng bước tiến lên bằng chính khả năng của mình.
Bạn thân tôi không chút do dự chọn tư bản.
"Có tư bản chống lưng thì thiếu gì kịch bản hay. Diễn xuất có quan trọng đâu!"
Nhưng về sau, diễn xuất của cô ta bị khán giả chê bai thậm tệ, trở thành "th/uốc đ/ộc phòng vé".
Cuối cùng, cô ta bị chính tư bản vứt bỏ, trở thành món đồ chơi trong tay người khác.
Còn tôi chọn diễn xuất, dựa vào thực lực quét sạch các giải thưởng điện ảnh lớn, trở thành Ảnh hậu Grand Slam.
Bạn thân h/ận tôi đến tận xươ/ng tủy.
Nhân lúc tôi không đề phòng, cô ta cầm d/ao đ/âm liên tiếp vào bụng tôi.
"Tại sao mày lại sống tốt hơn tao? Hệ thống diễn xuất đáng lẽ phải là của tao! Là của tao!"
Khi mở mắt lần nữa...
Tôi quay về đúng ngày hệ thống bắt chúng tôi lựa chọn.
Lần này, bạn thân cư/ớp lời trước:
"Tôi chọn diễn xuất! Lần này, Ảnh hậu nổi tiếng toàn cầu phải là tôi!"
Tôi chỉ cười lạnh.
Rồi quay đầu lựa chọn dùng buff tư bản để thành lập công ty giải trí.
Thay vì sống nơm nớp dưới sự kh/ống ch/ế của tư bản...
Chi bằng trở thành tư bản.