Sau khi thiếu gia thật trở về, tôi liền bỏ trốn. Thế nhưng, trên người lại bị anh ta đá/nh dấu hoàn toàn.
Anh ta chỉ xem tôi như một loại chất an thần cho pheromone của mình.
Vào đúng ngày anh ta đính hôn, tôi lại bỏ trốn thêm một lần nữa.
Nhưng chẳng bao lâu sau, tôi lại bị anh ta tóm được.
Anh ta đem tôi đặt áp ch/ặt vào vách tường, th/ô b/ạo gặm cắn để lại từng dấu vết đá/nh dấu chằng chịt, sưng đỏ.
"Em trai, sao em lúc nào cũng không chịu ngoan ngoãn nghe lời thế hả?"
Cảm nhận được cơ thể đang r/un r/ẩy bần bật của tôi, anh ta khẽ đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên vầng trán tôi.
"Về nhà với anh đi, em trai."
"Anh là của em, mà cái nhà này cũng là của em."