Năm thứ năm tôi ở bên Lộ Kỳ Bạch.
Tôi vô tình nghe thấy có người hỏi anh ta: "Yêu đương với một Beta thì có gì sướng chứ?"
"Đến cả tin tức tố cũng chẳng có."
"Lúc cậu tới kỳ mẫn cảm, cậu ta cũng chẳng làm được gì, vô dụng thật sự."
Và đó là lần đầu tiên, anh ta không hề lên tiếng phản bác lại lời nói ấy.
Anh ta chỉ nhạt nhẽo đáp lại một câu: "Cũng đúng, hơi vô vị thật."
Tôi ngơ ngẩn đưa tay sờ lên gáy mình, nơi vết thương cứ vừa mới đóng vảy lại bị cắn rá/ch ra lần nữa.
Đột nhiên, tôi cảm thấy lòng mình lạnh buốt.