15 chương · Hoàn · 06/01/2026 18:10 · 76.18 K
Người đăng: Tặc Team
Tác giả: Triệu An
Cập nhật đến: Chương 14, Chương 15
10 chương
Đọc ngay

Tôi và kẻ th/ù không đội trời chung đã tiến đến bước bàn chuyện cưới xin, thì đột nhiên hắn mất trí nhớ.

Sáng hôm sau, hắn vừa tỉnh dậy đã tung một cú đạp tôi văng xuống giường.

"Dư Viên, cậu muốn ch*t à?!"

Nhìn thấy ánh mắt gh/ét bỏ quen thuộc đó, trong lòng tôi thầm "Ồ hô!" một tiếng.

Tôi giả vờ vô tình khẽ rung vai làm chiếc áo choàng ngủ trượt xuống, để lộ đầy những dấu vết trên người.

Nhìn khuôn mặt hắn lúc thì đỏ lên, lúc thì xanh lét, rồi lại tối sầm lại như than.

Tôi thấy sướng cả người.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự thật về kẹo mạch nha

Chương 13
Năm 2016, chị gái tôi khi ấy đang học lớp 8. Trên đường đi bán kẹo mạch nha ở quầy hàng, chị bị kẻ khác chặt đứt hai chân, cưỡng hiếp rồi sát hại. Thế nhưng bà nội lại vừa khóc vừa tát vào gương mặt trắng bệch không còn chút máu của chị. "Đâu rồi! Kẹo mạch nha của bà đâu rồi!" Mười năm sau, tôi thi đỗ và trở về làng làm giáo viên. Một nữ sinh trong lớp rụt rè đưa cho tôi một thứ. "Thưa cô, đây là kẹo mạch nha nhà em tự làm, ngọt lắm ạ. Cô nếm thử đi." Khoảnh khắc viên kẹo tan dần trong miệng. Nước mắt tôi lập tức tuôn rơi. "Chị à… Cuối cùng em cũng biết phải làm thế nào để tìm ra hung thủ đã giết chị rồi."
80
2 Thần tôn thì sao? Chương 10
4 Kẻ Mạo Danh Chương 11
10 Thi Quỷ Chương 12
11 Cuốn Sách Xám Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi Chỉ Muốn Giữ Việc, Ai Ngờ Cưa Đổ Luôn Tổng Tài Omega

Tôi là một nhân viên văn phòng tuyệt vọng trong một bộ truyện đam mỹ song nam chủ. Vị tổng tài Omega tuyệt sắc lạnh lùng, ít nói của tôi sắp bị cậu ấm nhà đối thủ bỏ thuốc, cưỡng ép đánh dấu, từ đó mở ra tuyến tình tiết ngược luyến tàn tâm. Cuối cùng anh ta phá sản, nhảy lầu tự sát, còn tôi thì thất nghiệp. Thời buổi này tìm việc khó đến mức nào chứ? Để giữ được bát cơm của mình… Tôi quyết định ra tay trước, chủ động quyến rũ sếp. Tặng hoa, đưa cơm, gọi là có mặt, thỉnh thoảng còn tranh thủ khoe cơ bụng, cố gắng kéo dài trải nghiệm phục vụ lên mức tối đa. “Khoan đã… công việc chín giờ đi làm, năm giờ tan ca, cuối tuần nghỉ ngơi của tôi từ lúc nào biến thành chế độ trực chiến hai mươi bốn trên hai mươi bốn vậy?” Lời phản kháng của tôi bị phong ấn dưới đôi môi anh ta. Sếp ngồi vắt ngang đùi tôi, tháo kính xuống, cong môi cười như không cười mà khiêu khích. “Vậy cậu còn muốn làm nữa không? Cậu không làm thì khối người muốn làm đấy.” Vợ tôi đẹp quá. Tôi nhìn đến đỏ cả mắt. Làm! Làm chứ! Làm chính là cái kiểu việc cực khổ phải dậy sớm thức khuya, bán sức lao lực này đây.
0