Tỉnh dậy sau t/ai n/ạn xe hơi, nhìn người đàn ông đang ngồi trước giường b/ệnh, tôi mỉm cười ôm chầm lấy anh rồi gọi: "Chồng ơi."
Trước mắt đột nhiên xuất hiện hàng đạn mạc:
【Cười ch*t mất, tên phản diện này chắc là chưa hết th/uốc tê đúng không? Ôm kẻ th/ù không đội trời chung gọi chồng, đến lúc tỉnh táo lại chẳng tự vả sưng mặt à?】
【Nghĩ nhiều rồi, nó lại phát b/ệnh đi/ên đấy chứ. Ban đầu cưỡng ép công chính ở bên mình, nhưng công chính lúc nào cũng lạnh nhạt hờ hững với nó. Nó hết cách rồi nên giờ mới cố tình diễn kịch cho công xem, muốn làm công gh/en đấy.】
【Tên phản diện này t/ởm thật, công chính ôn dịu như thế mà cứ đ/è người ta hànhz hạz thành cái dạng lạnh lùng ít nói như bây giờ, thế mà vẫn còn muốn dùng chiêu này để thu hút sự chú ý của công chính sao?】
【Dừng tay đi, năm đó u/y hi*p dụ dỗ đẩy thụ chính ra nước ngoài, ép buộc chia rẽ hai người họ, công chính h/ận mày đến tận xươ/ng tuỷ rồi.】
Kẻ th/ù không đội trời chung đang bị tôi ôm ch/ặt cứng đờ cả người.
Mà người đàn ông đứng ở cửa mặt mũi lại c/ắt không còn một giọt m/áu, ánh mắt tràn đầy nhẫn khuất.
Tôi cưỡng ép anh ta?
Hànhz hạz anh ta?
Sao tôi lại chẳng có một chút ấn tượng nào thế này?