Tôi là tổng giám đốc tập đoàn Mạnh Thị.
Gần đây tôi để ý đến một nam minh tinh, còn định cưỡng đoạt về nuôi dưỡng.
Kết quả trợ lý toát mồ hôi lạnh, r/un r/ẩy nói:
“Không được đâu tổng tài! Một năm trước, tổng giám đốc Vương muốn phong sát cậu ta, kết quả Vương thị phá sản!
“Nửa năm trước, tổng giám đốc Triệu sàm sỡ cậu ta trong tiệc rư/ợu, cuối cùng bị cậu ta đ/ập chai rư/ợu vỡ đầu!
“Ba tháng trước, tổng giám đốc Lý định bỏ th/uốc cậu ta, kết quả bị cậu ta đ/á cho tuyệt tự!
“Còn một tháng trước…”
Tôi: “……”
Tình yêu thì đáng quý, nhưng mạng sống và sự nghiệp còn đáng quý hơn.
Chuồn thôi chuồn thôi.
Nhưng chưa đầy nửa tháng.
Người bị giam cầm… lại là tôi.
Trong tầng hầm của một căn biệt thự.
Gương mặt mỹ lệ khiến tôi ngày đêm nhớ nhung kia treo một nụ cười lười biếng, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo u ám:
“Mạnh tổng, không phải anh muốn bao nuôi em sao? Sao đột nhiên lại đổi ý?”
Tôi: “???”