Em kế của tôi, Hoắc Yếm.
Cao quý, lạnh lùng và xa cách — là cậu thiếu gia ngông cuồ/ng nhất Giang Thành.
Lần đầu gặp mặt, thiếu niên đứng trên cao, cúi xuống nhìn tôi với ánh mắt kh/inh miệt.
Cậu cười nhạt:
“Con chó hoang ở đâu chui ra vậy? Cũng xứng bước vào cửa nhà họ Hoắc sao?”
Nhưng về sau, vị thiếu gia từng kiêu ngạo không coi ai ra gì ấy lại quỳ dưới chân tôi.
Mắt đỏ hoe, giọng r/un r/ẩy:
“Anh… c/ầu x/in anh... hãy yêu em đi.”