Tôi gh/ét Chu Kỳ.
Hắn cao ngạo, xuất chúng, chuyện gì cũng đ/è đ/ầ/u c/ư/ỡ/i cổ tôi.
Ngay cả xu hướng giới tính cũng bình thường hơn tôi.
Cái ngày bị é/p phải "come out", hắn kẹp điếu th/uốc trên tay, cười nhạt nhẽo.
"Bây giờ Giang Khước hai bàn tay trắng, danh tiếng cũng n/á/t b/é/t rồi, lấy cái gì để tranh gia sản với tôi?"
Trong cơn phẫn h/ận, tôi nhào tới đ/è bẹp hắn xuống giường…
Sau này, tôi cảm thấy chán ngán, bèn chủ động kết thúc mối qu/an h/ệ hỗn lo/ạn này.
Thế nhưng, hắn lại như phát đ/i/ê/n mà đuổi theo ra tận sân bay, đỏ mắt nhìn tôi.
"Lúc đầu là em đến trêu chọc tôi trước. Giang Khước, bây giờ em lại nói đi là đi sao?"