Vì tiền th/uốc men chữa bệ/nh cho mẹ, tôi quyết định đi chăm sóc cậu chủ nhỏ bệ/nh kiều, tính tình âm dương thất thường kia.
Cậu ta sinh ra đã là một kẻ x/ấu xa. Cậu ném chuột về phía tôi, bỏ sỏi đ/á vào bát cơm tôi ăn.
Năm mười tám tuổi, tôi trở thành món quà sinh nhật của cậu ta, từ đó sa vào thân phận bạn giường của cậu.
Sau này, mẹ tôi khỏi bệ/nh, tôi lập tức xin nghỉ việc, bỏ trốn khỏi thành phố ấy.
Nhưng ngay khoảnh khắc mở cửa căn nhà mới, tôi lại nhìn thấy Phó Tuần đang ngồi ngay ngắn trên sofa.