Ngốc nhất Hợp Hoan Tông là ta, phải dụ dỗ đệ tử xuất chúng nhất Vô Tình Đạo.
Đại sư huynh thanh lãnh thờ ơ, dung mạo đẹp tựa tiên nhân.
Hắn vung tay ch/ém Hồ yêu, ra tay diệt Diễm q/uỷ. Khi nghỉ ngơi, lại vô tình nhận lấy chén trà ta dâng. Hắn mặt không đổi sắc, một hơi uống cạn. Chờ th/uốc ngấm, chúng ta im lặng nhìn nhau. Hắn nhìn ta, ta mong mỏi nhìn hắn.
Đại sư huynh rũ mắt, lau đi lớp bột th/uốc còn vương trên miệng chén: "Th/uốc này, ngươi bỏ đủ liều chưa?" Hắn bình tĩnh hỏi, "Không đủ có thể thêm nữa."