Bạn cùng phòng đại học của tôi, Chu Linh, là một Beta lạnh lùng.
Tính cách cậu ấy chẳng khác gì một con nhím, lúc nào cũng dựng gai, người lạ chớ lại gần.
Ngay cả đêm tốt nghiệp, tôi uống say đến mức mất sạch ký ức, rồi làm cậu ấy bị thương khắp người.
đ/au đến mức hốc mắt đỏ hoe, vậy mà cậu ấy vẫn lạnh lùng nói:
“Không sao, nếu cậu muốn tiếp tục thì cứ tiếp tục.”
Sau khi tỉnh rư/ợu, tôi hoàn toàn không còn nhớ chuyện gì đã xảy ra. Còn cậu ấy cũng biến mất khỏi cuộc sống của tôi.
Nhiều năm sau, chúng tôi gặp lại nhau.
Một đứa trẻ nhào tới ôm lấy chân tôi, giọng non nớt gọi:
“Ba ơi!”
Tôi quay đầu lại.
Thứ tôi nhìn thấy là gương mặt trắng bệch không còn chút huyết sắc nào của Chu Linh.