Tôi vốn dĩ là kẻ thế thân, còn chính chủ lại là một đóa "trà xanh" chính hiệu với thân hình bệ/nh nhược yếu ớt. Ngày đầu tiên cậu ta về nước đã bày đặt ngất xỉu ngay tại sân bay.
Phó Thanh Thời lập tức vứt bỏ tôi để chạy đi đón người trong mộng. Tôi cũng chẳng lấy làm buồn, trái lại còn mừng rỡ vì được thong thả, quay người định bụng ghé Hội quán tìm mấy em trai trẻ đẹp vui vẻ một phen.
Nào ngờ vừa mới bước chân vào phòng bao, cánh cửa đã bị một cú đ/á văng ra đầy th/ô b/ạo.
Phó Thanh Thời với đôi mắt đỏ ngầu gi/ận dữ, ném thẳng đóa trà xanh kia ngoài cửa, rồi hung hăng bóp ch/ặt lấy cổ tay tôi, gằn giọng: "Đây chính là cái 'cơ thể không khỏe' mà em nói đấy à? Tôi thấy em còn tinh thần phấn chấn lắm, đêm nay chúng ta phải tính sổ cho thật kỹ mới được!"