Tìm kiếm nâng cao

Thể loại

Hiện đại

Sắp xếp

Mới cập nhật
Tùy chỉnh lọc

Hiện đại / Trang 136

Hoàn

Cỏ Non Xanh Mướt

Chương 7
Năm 13 tuổi, cha dượng xông vào phòng tôi, mượn hơi men mà giở trò đồi bại. Tôi dùng đầu bút đâm thủng đầu ông ta rồi chạy khỏi nhà. Giữa làng, tôi gào thét: "Có kẻ lưu manh, bắt lưu manh đi..." Dưới sự che chở của màn đêm, cha dượng bị dân làng đánh cho liệt nửa người. Từ đó ông ta nằm liệt giường, mẹ tôi mất đi chỗ dựa. Bà ấy chỉ vào mặt tôi, ngày nào cũng gào khóc ba lần: "Con ranh chết tiệt, mày hủy hoại đời tao hai lần rồi."
Hiện đại
Gia Đình
5
Hoàn

Trong chương trình âm nhạc, tôi đã loại người đứng đầu bảng

Chương 7
Ngày chị gái tôi qua đời, từ khóa đứng đầu bảng xếp hạng tìm kiếm là: #Doanh số album mới của thiên hậu nhạc đàn Hoa ngữ Lâm Vãn Tình phá kỷ lục#. Không một ai biết rằng, trong album được mệnh danh là 'tác phẩm phong thần của nhạc đàn Hoa ngữ' ấy, cả 12 bài hát đều do chị gái tôi, Tống Huyên, sáng tác. Lâm Vãn Tình đánh cắp bản thảo của chị, lấy đi tất cả những tác phẩm của chị, thậm chí còn quay ngược lại cắn trả, vu khống chị tôi đạo nhạc. Chị gái tôi bị cả mạng xã hội tẩy chay, bị công ty đơn phương chấm dứt hợp đồng, bị người hâm mộ chặn trước cửa căn phòng trọ tạt sơn đỏ. Cuối cùng, chị chết trong căn phòng trọ chưa đầy 20 mét vuông đó. Ba ngày sau khi chị mất, thi thể mới được phát hiện. Còn Lâm Vãn Tình thì giẫm lên những bài hát của chị tôi để một bước trở thành thiên hậu huyền thoại nhất giới giải trí. 10 năm sau. Tôi trở thành người khởi xướng của chương trình âm nhạc hàng đầu cả nước. Tại hiện trường trực tiếp đêm chung kết. Con gái của Lâm Vãn Tình, 'thiếu nữ sáng tác thiên tài' được mọi người săn đón trong giới giải trí là Lâm Uẩn Phong, đang đứng giữa sân khấu, chờ tôi công bố cô ta giành chức quán quân để ra mắt. Tôi cúi đầu nhìn số phiếu bầu áp đảo đứng đầu của cô ta, mỉm cười. 'Lâm Uẩn Phong, bị loại.'
Hiện đại
Giới giải trí
Sảng Văn
1
Hoàn

Con trai bắt tôi phụng dưỡng chồng cũ

Chương 8
Kỳ nghỉ Tết Đoan Ngọ, con trai đưa con dâu đang mang thai về thăm tôi. Thế nhưng vừa mở cửa ra, tôi lại nhìn thấy người chồng cũ đang ngồi trên xe lăn vì bị liệt. Ông ta thâm tình nói: "Lệ Trân, tôi đã về rồi. Những ngày tháng còn lại, chỉ có mình em thôi." Con trai tôi rưng rưng nước mắt: "Mẹ, cuối cùng gia đình chúng ta cũng được đoàn tụ rồi! Sau này, bố đành nhờ mẹ chăm sóc." Ly hôn 25 năm, con trai vậy mà lại muốn tôi phải phụng dưỡng người chồng cũ bị liệt. Tôi lạnh lùng nhìn hai cha con có vẻ mặt giống hệt nhau, chỉ cảm thấy những hy sinh suốt 25 năm qua của mình chẳng khác nào đổ sông đổ biển.
Hiện đại
Gia Đình
2
Hoàn

Bố mẹ, con không làm gánh nặng nữa đâu

Chương 6
Năm thứ 5 sau khi hiến gan cho em trai, sức khỏe của tôi vẫn không thể hồi phục. Vì chuyện này, mẹ đã cai món chè trôi nước rượu nếp mà bà yêu thích nhất. Bố dọn dẹp sạch sẽ mọi thứ trong nhà có mùi rượu, ngay cả rượu nấu ăn cũng được thay bằng lát gừng. A Nghiên, em trai tôi, mỗi tối đều hâm nóng sữa cho tôi, em ngồi xổm bên cạnh xe lăn, dỗ dành tôi uống hết nắm thuốc. Họ luôn nói: "Hân Hân, chị đã cứu mạng A Nghiên. Sau này cả nhà chúng ta cũng sẽ bảo vệ chị cả đời." Tôi đã tin. Nhờ câu nói đó, tôi đã kiên trì vượt qua hết đợt biến chứng này đến đợt biến chứng khác. Sau đó, em trai kết hôn. Thông gia tương lai nâng ly rượu lên, nói rằng người chị cứu mạng nhất định phải uống một ly rượu mừng. Ngày hôm đó, ngũ tạng lục phủ tôi đều đau nhói, đành nói: "Tôi không thể uống rượu, có thể đổi thành nước lọc được không?" Hốc mắt em dâu lập tức đỏ hoe: "Chị thật sự không uống được, hay là muốn nhân cơ hội này nhắc nhở mọi người rằng mạng sống của A Nghiên là do chị ban cho?" Cả bàn khách khứa lập tức im bặt. Cảm xúc mà mẹ đã kìm nén bấy lâu nay, như thể cuối cùng cũng tìm được lối thoát. "Chỉ là một ngụm rượu, con nhất định phải khiến em trai mình nợ con cả đời sao?" "Hôm nay là ngày vui của em nó, không phải buổi báo cáo tình trạng bệnh tật của con!" Bố cũng đỏ mắt nhìn tôi: "Năm năm nay, cả nhà chúng ta đều xoay quanh con, nơm nớp lo sợ, đến rượu cũng không dám đụng tới." "Chúng ta thực sự chịu đủ rồi!" "Hôm nay dù con có uống đến chết, cũng đừng làm hỏng ngày vui của em trai con." Tôi nhìn gương mặt mệt mỏi của từng người, nhìn sự im lặng đầy khó xử của em trai. Tôi chợt hiểu ra một điều. A Nghiên đã lập gia đình. Bố mẹ cũng nên có cuộc sống mới rồi. Còn tôi, cuối cùng cũng có thể trả họ về với chính cuộc đời của họ.
Hiện đại
Gia Đình
20
Hoàn

Cùng bạn thân mở tiệm nail, cô ấy lại gian lận sổ sách

Chương 5
Trong kỳ nghỉ hè, tiệm làm móng mà tôi cùng cô bạn thân mở chung bỗng dưng đông khách đột biến. Thế nhưng, khi đối soát sổ sách vào buổi tối, tôi lại phát hiện ra điểm bất thường. Hôm nay có một vị khách nạp tiền vào thẻ thành viên, nhưng trong chi tiết các khoản thu lại không hề hiển thị. Tôi xem đi xem lại nhiều lần, cuối cùng nhìn về phía cô bạn thân: "Tất cả các khoản thu hôm nay đều ở đây rồi sao?" Cô bạn thân khựng lại một chút: "Đúng vậy, có chuyện gì thế?" "Hôm nay có một em gái nạp hơn 900 tệ tiền thẻ thành viên, nhưng mình không thấy khoản tiền này đâu cả." "Thật sao? Có phải cậu nhớ nhầm rồi không?" Tôi nhớ rất rõ, không thể nào nhầm được. Vị khách đó là một em gái vừa thi đại học xong, vì cảm thấy hài lòng nên muốn nạp tiền làm thành viên, còn nói là để lấy điềm lành nên đã nạp con số 985. Tôi còn đăng ký thông tin thành viên và viết hóa đơn cho em ấy. Nhưng giờ đây, khoản tiền này lại biến mất không dấu vết, chỉ có duy nhất một khả năng. Tôi nhìn thẳng vào cô bạn thân, nghiêm giọng nói: "Mình muốn kiểm tra lại sổ sách."
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
3
Hoàn

Tôi dùng kỹ thuật lái xe, chặn đầu khiến gã hàng xóm chiếm chỗ đỗ phải khóc thét

Chương 7
Sau khi mua chỗ đậu xe, tôi còn chưa kịp sử dụng thì đã bị gã hàng xóm lái xe Land Rover chiếm dụng suốt 3 tháng. Ban quản lý không quản, cảnh sát khó can thiệp, gã còn vênh váo nói: "Loại xe Corolla như mày mà cũng xứng đáng đỗ ở chỗ đẹp thế này sao?" Tôi chỉ cười, liền đi tậu một chiếc Bentley Bentayga trị giá 4 triệu, với chiều rộng thân xe là 1996 mm, trong khi chiếc Land Rover của gã có chiều rộng đúng bằng 2017 mm. Ngày hôm sau, tôi dùng kỹ năng thượng thừa để "nhét" xe mình vào chỗ đậu một cách hoàn hảo. Giờ đây, chiếc Land Rover của gã đã bị bao vây tứ phía. Tiến lên 5 cm là cản trước xe tôi. Lùi lại 5 cm là bức tường. Đánh lái sang trái là cửa xe tôi. Đánh lái sang phải là chiếc BMW nhà bên đang chờ sẵn. Gã bật khóc, van xin tôi lái xe ra ngoài.
Báo thù
Hiện đại
7
Hoàn

Quân sự hạ đường huyết, hoa khôi lớp bảo tôi là cưng của cô ấy

Chương 5
Ngày đầu tiên của đợt quân sự năm nhất, hoa khôi của lớp là Kiều Nhiễm phụ trách việc phát nhu yếu phẩm. Kiều Nhiễm lúc nào cũng treo bên miệng một câu: sinh viên mới không được quá yếu đuối, mới ngày đầu đã kêu khát nước thì sau này bước ra xã hội làm sao chịu nổi khổ cực. Huấn luyện viên cho chúng tôi nghỉ tại chỗ 10 phút, vậy mà cô ta lại ôm khư khư một thùng nước khoáng không chịu phát. "Mới đứng có 30 phút đã kêu khát, các người đến đây để quân sự hay đi nghỉ dưỡng thế?" Tôi bị hạ đường huyết, trong túi lúc nào cũng có sẵn đường glucose. Cô ta lấy mất chỗ đường của tôi ngay trước mặt cả lớp, rồi tiện tay chụp một tấm ảnh đăng lên mạng xã hội: "Từ chối những đứa trẻ đặc quyền, bắt đầu từ chính mình." Kiếp trước, chính vào buổi chiều hôm đó tôi đã ngất xỉu. Cô ta ngăn cản bạn cùng phòng không cho gọi bác sĩ trường, bảo rằng tôi giả bệnh để gây chú ý. Đến khi xe cứu thương tới, tôi đã ngừng thở. Sau này cô ta trở thành chiến sĩ tiêu biểu của đợt quân sự, trong một bài phỏng vấn đã đỏ hoe mắt nói: "Tôi chỉ muốn giúp mọi người trở nên kiên cường hơn thôi." Mở mắt ra lần nữa, tôi lại quay về đúng lúc cô ta ôm thùng nước đi. Kiều Nhiễm thấy tôi đứng dậy, lập tức cao giọng: "Cô không phục à? Đậu Bao cũng đã nói, thiếu nước một chút có thể rèn luyện ý chí." Tôi giơ tay tát thẳng vào mặt cô ta một cái: "Vậy thì cô tự cút sang một bên mà rèn luyện, đừng có lôi kéo chúng tôi theo!"
Hiện đại
Tình cảm
10
Hoàn

Cuối tuần đi hát karaoke, phụ huynh nổi cơn thịnh nộ

Chương 6
Cuối tuần, tôi đang ở quán karaoke thì nhận được điện thoại từ ông nội của Tiểu Đào. Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã xối xả chất vấn: "Cô làm giáo viên chủ nhiệm mà không chịu trách nhiệm gì cả à? Đứa nhỏ ăn thanh phô mai trường phát mà nôn mửa, tiêu chảy suốt. Chẳng phải nói là mua từ thương hiệu lớn sao?" Tim tôi thắt lại, vội vàng bảo ông gửi ảnh qua. Mở ra xem, tôi tức đến bật cười. Loại trường phát là Milkana, còn trong ảnh là Milkana (hàng nhái). Tôi kiên nhẫn giải thích vài câu. Thế mà đến 2 giờ sáng, lại nhận được một bài văn dài dằng dặc từ ông ta: "Nếu trường không phát thanh phô mai, con tôi về nhà có đòi mua không? Nếu trường không làm gương, phụ huynh chúng tôi đã chẳng mua. Nguồn cơn chẳng phải ở trường các cô sao? Cô Kim, cô làm giáo viên chủ nhiệm thì khó mà chối bỏ trách nhiệm." "Lúc nãy tôi gọi điện, bên cô tiếng nhạc xập xình, cô đang ở nơi giải trí đúng không?" "Tôi mạn phép hỏi một câu, là giáo viên nhân dân mà lui tới những nơi đó, liệu có phù hợp không? Đứa nhỏ còn đang ở bệnh viện, còn cô thì đắm chìm trong hưởng lạc, có xứng với danh hiệu người làm vườn không?" Cuối cùng còn bồi thêm một câu: "Cô tự suy nghĩ kỹ đi, ngày mai cho tôi một lời giải thích hợp lý, đừng làm tôi thất vọng." Tôi hoàn toàn sững sờ. Đã vậy thì phần quà vặt chiều mai của cả lớp hủy bỏ luôn đi. Thông báo vừa gửi đi, các phụ huynh khác lập tức nổi giận.
Báo thù
Hiện đại
2
Hoàn

Năm thi đại học, gã đầu vàng bảo tôi phải học hành tử tế

Chương 11
Ngày nhận được kết quả trúng tuyển vào Thanh Hoa, tôi đang trông tiệm ở quầy lễ tân của một quán net. Quán net này nằm tít bên trong ngôi làng giữa lòng thành phố. Ông chủ là một gã tóc vàng, trên cổ có một vết sẹo cũ. Bình thường, nơi này lúc nào cũng chật kín người cày thuê, người chơi cùng và lũ học sinh trốn học. Thế nhưng hôm đó, ông chủ dập tắt điếu thuốc, gầm lên với cả quán: "Tất cả tắt tiếng game đi! Học bá của chúng ta chuẩn bị tra kết quả thi đấy!" Hàng chục gã tóc vàng, người cày thuê, người chơi cùng đồng loạt im bặt. Ngay cả tiếng gõ phím cũng dừng hẳn. Khoảnh khắc màn hình sáng lên, kết quả trúng tuyển hiện ra: 【Đại học Thanh Hoa.】 Quán net như nổ tung. Có người đập bàn, có người huýt sáo. Lại có một người chơi cùng đỏ hoe mắt nói: "Sau này đứa nào còn dám nói quán net hại người, tôi sống chết với đứa đó." Nửa năm trước, tôi bị gia đình hào môn đuổi ra khỏi nhà. Không nơi để đi, tôi trốn vào quán net này để trú mưa. Ông chủ ngậm điếu thuốc hỏi tôi: "Chơi máy không?" Tôi lắc đầu: "Tôi không có tiền." Gã nhíu mày: "Thế nhóc đến đây làm gì?" Tôi ôm chặt cuốn sách bài tập ướt sũng, lí nhí đáp: "Ở đây đèn sáng. Tôi có thể mượn một góc để làm bài tập được không?"
Hiện đại
Vườn Trường
Nữ Cường
15
Hoàn

Hừng đông

Chương 7
Đêm phát sóng chương trình thực tế về nông thôn mà cô em gái tiểu thư giả tham gia, cả gia đình hiếm hoi mới tụ họp đông đủ trước màn hình tivi. Trên màn ảnh, nó khoác lên mình bộ Miu Miu, đôi mắt cười trong trẻo và sáng ngời. Còn tôi, người quanh năm thui thủi một mình trong nhà, chỉ có duy nhất một bộ quần áo đã giặt đến bạc màu, đang co rúm ngồi ở góc phòng. Mẹ mãn nguyện nói: "Con bé Tình Tình thật ưu tú, đi đến đâu cũng được người ta yêu mến." Anh trai cười khẩy một tiếng: "Anh thấy người trên núi chất phác thật đấy, chẳng phải ai cũng đối xử rất tốt với Tình Tình sao? Có kẻ nào đó cứ thích giả vờ trầm cảm để diễn khổ nhục kế, tranh thủ sự thương hại của bố mẹ thôi." Mẹ vội vàng quát anh im miệng, rồi lại cẩn trọng liếc nhìn sắc mặt tôi. Tôi tự giễu nhếch mép, chằm chằm nhìn vào màn hình. Ống kính chuyển cảnh sang Giang Tình đang ngồi xổm trước mặt một cậu bé, hỏi xem ước nguyện lớn nhất của cậu là gì. Cậu bé nắm chặt vạt áo, lí nhí đáp: "Cháu muốn tìm mẹ. Từ lúc sinh ra đến giờ cháu chưa từng được gặp mẹ." Giang Tình đỏ hoe mắt, nghẹn ngào hứa trước ống kính. Nó nhất định sẽ làm hết sức mình để giúp đứa trẻ này tìm lại mẹ. Cảnh tượng này đã làm lay động vô số người. Chỉ có tôi, máu trong người như đông cứng lại. Ống kính lia lên phía trên, để lộ tấm bia đá ở đầu làng. Làng Thanh Bình. Nơi mà sau khi bị bắt cóc, tôi đã phải liều mạng mới trốn thoát được.
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
7
Hoàn

Trùng sinh đóa bách hợp dại

Chương 11
Vào ngày sinh nhật tuổi 28, chồng tôi là Thôi Vinh chuốc say tôi, đánh thuốc mê con gái 4 tuổi, rồi nhốt chặt cả hai mẹ con trong nhà. Khi hắn khóa cửa, tôi loáng thoáng nghe thấy: "An Kỳ, cô cũng đừng trách tôi, tôi nợ nần cờ bạc quá nhiều, không trả nổi, chỉ còn cách khiến hai người gặp chuyện, như vậy tôi mới lấy được tiền bảo hiểm..." Ngày hôm đó, tôi và con gái chết trong biển lửa, đến xương cốt cũng chẳng còn. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về năm 16 tuổi. Thôi Vinh lúc này 20 tuổi tìm đến nhà tôi. "An Kỳ, chúng ta bỏ trốn đi!"
Hiện đại
Trọng Sinh
Nữ Cường
31
Hoàn

Chồng cũ hối hận phát điên, tôi được chồng cứng rắn cưng chiều tận trời

Chương 10
Ba năm dốc lòng yêu thương, đổi lại là căn phòng nồng nặc mùi ám muội. Ngay khoảnh khắc đẩy cửa bước vào nhà, bạn trai quần áo xộc xệch, chiếc váy hai dây của người phụ nữ lạ mặt vắt vẻo nơi cuối giường, tiếng nước chảy rào rào làm tan nát mọi kỳ vọng trong tôi. Tôi bình tĩnh chụp lại bằng chứng ngoại tình đanh thép, dứt khoát cắt đứt mối tình trao nhầm người này. Bị người yêu cũ quấy rối bôi nhọ, bị gia đình thúc giục kết hôn bủa vây, trong lúc chán nản tuyệt vọng, tôi kiên quyết đưa ra một quyết định mà trong mắt người khác là vô cùng điên rồ - kết hôn chớp nhoáng với một người đàn ông cứng rắn, lạnh lùng vừa mới gặp mặt lần đầu. Ai cũng cười tôi vội vàng tạm bợ, đánh cược cả quãng đời còn lại để rồi sống cảnh phòng không gối chiếc. Thế nhưng không ai biết rằng, người đàn ông lạnh lùng ấy đã thu lại toàn bộ sự sắc bén, dành trọn vẹn sự dịu dàng chỉ cho riêng mình tôi.
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
195

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
3 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0