Tìm kiếm nâng cao

Thể loại

Nữ Cường

Sắp xếp

Mới cập nhật
Tùy chỉnh lọc

Nữ Cường / Trang 46

Hoàn

Vừa Sinh Con Xong Đã Bị Chồng Ép Tự Nuôi Thân

Ngày thứ hai sau khi sinh con trai, Triệu Dũng nói với tôi: "Nhân lúc còn trẻ, cô tự mình tích cóp thêm chút tiền đi." Tôi hỏi anh ta tại sao. Anh ta cười khẩy nói: "Bởi vì sau này tôi sẽ không cho cô một đồng nào nữa, cô tự nuôi thân đi, con trai thì mỗi người nuôi một nửa."
Hiện đại
Ngôn Tình
Nữ Cường
0
Hoàn

Phu Quân Và Bạch Nguyệt Quang Của Hắn Bị Triệt Hạ Gia Tộc, Mà Ta Nằm Không Cũng Thắng, Trở Thành Nữ Quan

Chương 7
Thiếp về làm dâu phủ tướng quân đã nửa năm, thân còn trinh trắng. Ban đầu tưởng phu quân có tật ngầm. Về sau mới hay, phu quân từng có một bạch nguyệt quang, vì nàng ấy mà giữ mình như ngọc. Trùng hợp thay, người ấy vừa mới góa chồng, thành gái goá non. Khô gặp lửa, thế là hai người cùng nhau phát lửa. Mẹ chồng nóng ruột, đập bàn đánh bôm một cái bắt thiếp đi bắt gian: "Con là chính thất, phải ra dáng chính thất mà xé xác tiểu điếm phụ đó đi!" Thiếp hơi ngập ngừng: "À, thiếp ư?" Nhưng mẹ chồng cho quá nhiều. Đêm hôm khuya khoắt. Thiếp đành cắn răng đi bắt gian. Trên đường bỗng chạm mặt một công tử tuấn tú như ngọc. Hai người nhìn nhau chằm chằm. Chàng ta: "Nàng cũng đi bắt gian?" Thiếp: "...... Chàng cũng vậy?"
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Hoàn

Mê Trong Phòng Khuê

Chương 8
Năm thứ ba sau khi gả chồng, mẹ tôi lâm trọng bệnh. Đúng lúc ấy, người chồng suốt ngày chìm đắm chốn lầu xanh bỗng chết đột ngột trong lúc mây mưa. Trong cảnh van cùng thiết đảo, tôi đành một mặt mang canh nước đến cho em chồng - người được vua sủng ái, bày tỏ nỗi lòng. Mặt khác lại khâu túi hương cho anh chồng đã nắm quyền chủ gia, dưới trăng hoa tâm tình. Cuối cùng bệnh tình của mẹ cũng thuyên giảm. Nhưng trời lại sập! Em chồng và anh chồng bất ngờ cùng đến cầu xin mẹ chồng. Một người muốn tôi giả chết thoát thân rồi về làm chính thất với hắn. Người kia đòi tôi đổi tên họ, trước tiên làm thiếp của hắn. Lần này đến lượt tôi và mẹ chồng cùng ngã bệnh. Khi tỉnh dậy, đầu giường đã đứng sừng sững hai vị tướng mặt sắt đen sì. Hỏi tôi: "Chọn ai?"
Cổ trang
Nữ Cường
0
Hoàn

Hắn giết con chó của ta, ta liền lật đổ giang sơn của hắn.

Chương 7
Ta cùng phu quân từng là Song Sát Âm Dương lừng lẫy giang hồ. Sau khi giải giang hồ, chúng ta ẩn cư tại Hạnh Phúc Thôn. Lại trở thành cặp đôi cường hào của thôn. Hôm nay vặt gà nhà đông, ngày mai nhổ rau nhà tây. Dân làng thấy bóng chúng ta là lủi mất. Về sau, con gái nhà họ Trương cứu được một vị thái tử. Thái tử hứa hẹn, khi về Đông Cung sẽ trở lại cưới nàng làm thái tử phi. Nào ngờ, đợi mãi chỉ thấy bọn đao thủ ập đến, tàn sát cả làng. Nhìn cảnh thôn xóm ngổn ngang xác chết, ta hỏi phu quân: "Làm sao giờ? Trả thù không?" Phu quân ném chén rượu xuống đất, gầm gừ: "Báo! Đương nhiên phải báo! Hắn chém chết Đại Hoàng nhà ta, phải đền mạng!"
Cổ trang
Báo thù
Nữ Cường
0
Hoàn

Ác Mộng Trên Gối

Chương 7
Sau khi đính hôn với Thế tử Vũ Dương Vương, mỗi đêm ta đều gặp phải một ác mộng giống nhau. Ta mơ thấy một nữ tử áo đỏ, máu chảy từ thất khiếu, khóc lóc với ta: "Hãy chạy đi!" Lo sợ hôn sự bất thường, ta muốn hủy hôn ước, nhưng cha mẹ không cho phép. Sau khi về nhà họ, ta tình cờ nghe được lời đồn: Thế tử có thói quen quái dị, thích đào mộ lấy thi thể phụ nữ, giấu kín trong phòng, ôm xác mà ngủ. Không lâu sau, Thế tử mang về một nữ tử, muốn lấy làm thiếp. Nàng ta khép nép quỳ lạy, nhưng ta lại kinh hãi đến mức làm đổ chén trà. Gương mặt nàng ta sao mà giống hệt nữ tử áo đỏ trong mộng của ta!
Cổ trang
Nữ Cường
1
Hoàn

Phu quân cùng Quý Phi tư thông dưới đáy hồ, ta xin lấp hồ

Chương 6
Trước buổi yến tiệc trong cung, ta bỗng giác tỉnh năng lực đọc được suy nghĩ của vạn vật. Giữa tiệc, phu quân cùng Quý Phi cùng rời khỏi chỗ ngồi. Không lâu sau, ta chợt nghe thấy từ Hồ Tỏa Ngọc vọng đến một chuỗi thanh âm ghê tởm. [Nhiếp Chính Vương với Quý Phi làm sao thế này? Để tìm cảm giác mạnh mà dám chạy đến đây ngoại tình! Dù đây là nơi hẵn định tình nhưng vẫn kinh tởm quá!] [Vốn hồ ta sắp bị lấp đi vì Hoàng thượng ghen rồi, đã đủ khổ sở rồi. Sao còn phải chịu đựng những thứ này nữa!] [Ai cứu ta với, thật sự quá bẩn thỉu. Có thể để ta chết sạch sẽ không? Ta muốn chết ngay lập tức trở về thời hiện đại, hu hu~] Sau phút ngẩn người, ta đứng dậy hướng về ngai vàng cúi mình hành lễ: "Tâu Hoàng thượng, nghe nói Hồ Tỏa Ngọc đêm nay sẽ bị lấp đi. Chẳng hay có thể bắt đầu sớm hơn dự định? Để thần thiếp chúng thần cũng được hân hạnh chiêm ngưỡng nghi thức lấp hồ ạ?" Hoàng đế đưa mắt nhìn ta thật lâu. [Xem ra Vương Phi trong lòng cũng khó chịu, nóng lòng muốn lấp Hồ Tỏa Ngọc. Vậy thì chiều nàng vậy, dù sao nàng với trẫm cũng là kẻ đồng bệnh.] "Chuẩn tấu." Nhưng Thái Hậu bên cạnh lập tức sốt ruột: "Không được!" [Không ổn rồi, phải chăng nhiếp chính vương nhi tử của ai gia lại cùng Thục Quý Phi chạy đến Hồ Tỏa Ngọc?] [Nếu bị phát hiện thì toi đời!]
Cổ trang
Nữ Cường
Tình cảm
0
Hoàn

Màn Rắn Mộng

Chương 5
Phu quân vào điện Quan Âm cầu phúc cho gia đình, rồi biến mất không dấu vết. Ta dẫn mẹ chồng và em chồng đi tìm, phát hiện hai con rắn quấn chặt lấy nhau sau tượng Phật. Giữa mùa đông giá rét, hai loài vật ấy lại mải mê giao phối chẳng màng trời đất. Ta định sai gia nhân ném chúng đi, nào ngờ mẹ chồng cùng em chồng sắc mặt biến đổi. Họ khuyên ta nên nhớ đạo trời đất hiếu sinh, chớ nên can thiệp vào chuyện sinh sôi của tộc Xà. Nghe xong, ta chợt nghĩ ngợi. Nhìn kỹ con rắn đực ngẩng cao đầu dữ tợn kia, thật kỳ lạ. Sao ta lại cảm thấy hắn chính là phu quân của mình?
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Hoàn

Thành Ngọc

Chương 11
Để thoát khỏi số phận ác nữ, ta tận tâm giúp công chúa đăng cơ. Nàng ban cho ta phủ đệ ruộng vườn, vạn lượng vàng, rồi hỏi ta còn nguyện vọng gì. Ta vô thức liếc nhìn Thẩm Nguyên Bạch bên cạnh. Trong nguyên tác, những nam tử xuất chúng đều si mê công chúa, sẵn sàng hi sinh tính mạng. Duy chỉ có Thẩm Nguyên Bạch, khi ta một lòng hộ giá công chúa, đã nói rằng mạng sống của ta cũng quan trọng. Hắn tặng ta điểm tâm ta thích, cùng ta tra cứu đống hồ sơ khô khan, chung tay đưa công chúa lên địa vị tối cao. Chúng ta từng bàn định, khi mọi chuyện đã định đoạt sẽ thành thân. Tất cả đều nghĩ ta sẽ cầu chỉ hôn. Nhưng đêm trước đó, ta thấy hắn cầm bức chân dung nhỏ đăm chiêu. Giờ đây, ánh mắt hắn đọng lại nơi công chúa, chất chứa đắng cay lưu luyến, hoàn toàn không nhận ra ta đang nhìn. Ta quay sang tâu với công chúa: "Thần không còn điều gì mong muốn nữa."
Cổ trang
Nữ Cường
Tình cảm
0
Hoàn

Phận Thứ Phi Hoàng Hậu

Chương 9
Nương ta là thiếp thất được sủng ái nhất Thượng Kinh, nên bà cũng dạy ta làm thiếp: - Chiều lòng chủ mẫu, khống chế phu quân. Chẳng phải hao mòn tâm huyết như chính thất, lại hưởng phúc lành trời cao, sao chẳng vui lòng làm? Thế nên, ta trở thành tay sai đắc lực nhất của đích tỷ. Mong đợi ngày đích tỷ giá vào gia tộc quyền quý, ta sẽ theo làm dị thiếp. Sau này sinh một hai mụn con nương tựa, chỉ chờ phu quân tạ thế là an hưởng thanh nhàn. Nhưng trời cho ta nhan sắc mỹ nhân, lại chẳng định mệnh làm thiếp. Muốn làm thiếp, lại vào cung thành Hoàng hậu.
Cổ trang
Cung Đấu
Báo thù
0
Hoàn

Cửa Son Tàn Tro

Chương 15
Sau khi đính hôn với Vương Hoài Cẩn, phụ thân đem người em gái khác mẹ là Y Liễu thêm vào hồi môn của ta. "Con vốn trầm tĩnh biết giữ lễ tiết, Y Liễu thì tính tình nhu thuận. Sau này hai chị em đồng lòng, cũng tiện đỡ đần lẫn nhau." Hắn hoàn toàn quên mất lời thề trước lúc lâm chung của mẫu thân - tuyệt đối không ép ta nhận thê thiếp. Hắn lại tiếp tục: "Nếu con ngồi được vào vị trí chủ mẫu của Vương gia, ắt hưởng phú quý vô song." "Ta đã tấu lên Hoàng thượng, ban cho Y Liễu chức Nữ sử Lan Đình, để nàng khỏi bị Vương gia ức hiếp." Phụ thân nói như đinh đóng cột, dường như muốn khắc mấy chữ "tuyệt đối không thiên vị" lên mặt. Ta nở nụ cười thật tươi tiễn hắn đi. Quay lưng lại, gương mặt lập tức lạnh băng. "Tri Thu, thu xếp đồ đạc. Chúng ta đi." Cái cửa cao kia, họ thích thì cứ việc leo cao.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Hoàn

Xuân Vĩnh Trú

Chương 7
Kinh Lạc thất thủ, nàng từng là thái tử phi, phải chịu nhục trước quân phản loạn. Ngày kinh thành khôi phục, thái tử chê bạch ngọc nhuốm bùn, một mực hủy hôn. Ngay cả phụ thân cũng chê nàng làm nhục gia tộc, dùng gia pháp trừng phạt rồi đuổi khỏi phủ đệ. Giữa mùa đông giá rét, thân tàn ma dại, nàng gục ngã trên nền tuyết, tắt thở. Trước khi nhắm mắt, chỉ thấy trong màn tuyết trắng xóa, một người phi ngựa tới, ánh mắt đau đớn xót thương, ôm nàng vào lòng, dịu dàng khép mi cho nàng. Tỉnh dậy, nàng trở về năm mười bảy tuổi, lúc hoàng hậu ban hôn. Nàng cúi đầu từ tạ: "Thần nữ đa tạ ân điển của nương nương, nhưng Xuân Tầm đã... đã có người trong lòng." Hoàng hậu kinh ngạc: "Người ấy là ai, có thể khiến Xuân Tầm mê đắm hơn cả ngôi vị hoàng tử?" Hắn đương nhiên không sánh bằng hoàng tử cao quý. Nhưng kiếp trước, khi cả thiên hạ ruồng bỏ nàng, duy chỉ có hắn tôn trọng nàng, thương xót nàng, trân quý nàng. Như thế, đã đủ rồi.
Cổ trang
Trọng Sinh
Báo thù
1
Hoàn

Chốn bình nguyên tận cùng non xuân dựng

Chương 7
Cha tôi bắt nho sinh nghèo khó về làm rể, chọn cho ta hai người. Ông chỉ vào một người nói: "Người này tư chất thâm trầm, khí chất phi phàm, sau này tất không phải vật tầm thường trong ao hồ." Sau bình phong, ta khẽ ngẩng mắt, vô tình chạm phải ánh mắt trầm tĩnh ấy. Tạ Hành Uyên thân hình cao ráo tuấn tú, dù chỉ mặc vải thô cũng không che được phong thái ngút ngàn. Lời cha nói, không sai một chữ. Không ai hiểu rõ hơn ta về tài năng kinh thế hãi tục của Tạ Hành Uyên. Kiếp trước, hắn còn trẻ đã đứng đầu bá quan, quyền lực bao trùm triều đình. Nếu lấy hắn, ta tự nhiên có thể dựa vào con đường công danh của hắn, như kiếp trước làm nhất phẩm phu nhân cáo mệnh khiến người người hâm mộ, hưởng cả đời vinh hoa an ổn. Nhưng đúng lúc cha mở miệng hỏi ta muốn chọn ai... Đầu ngón tay vốn chỉ thẳng Tạ Hành Uyên của ta, bỗng chốc lệch đi một tấc.
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
0

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trăng xưa rọi bóng tuổi thanh xuân

Chương 10
Chồng tôi có một bí mật. Kết hôn ba tháng, anh chưa từng chạm vào người tôi. Đêm nào cũng vậy, anh đều trốn vào phòng làm việc, khóa cửa cẩn thận, ở trong đó đến tận rạng sáng mới chịu bước ra. Tôi hỏi anh đang làm gì, anh bảo làm thêm giờ. Làm thêm giờ? Một người đàn ông ba mươi tuổi đang độ sung sức, lại chẳng hề mảy may hứng thú với người vợ nằm cạnh. Thay vào đó, đêm nào cũng tự nhốt mình trong phòng làm việc hàng tiếng đồng hồ. Anh ta đang làm gì trong đó, dùng đầu gối nghĩ cũng ra. Cho đến một đêm nọ — Tôi đi ngang qua phòng làm việc, phát hiện cửa không khóa. Hé khe cửa định gọi anh ra ăn khuya. Bỗng nghe thấy tiếng thở gấp gáp, nặng nề của anh. Tôi đứng hình. Quả nhiên. Tôi đã biết mà. Đang định lặng lẽ khép cửa lại, anh bỗng cất tiếng. "Đứng yên." Người tôi cứng đờ. "Vào đây." Giọng anh trầm khàn, chất chứa sự kìm nén. Tôi do dự một chút, rồi vẫn đẩy cửa bước vào. Trong phòng ánh đèn mờ ảo. Anh ngồi trên ghế, cổ áo hé mở, mồ hôi lấm tấm trên thái dương. Cổ họng lăn nhẹ một cái. "Lại đây." "Em chỉ muốn hỏi anh có ăn khuya kh—" "Lại đây." Da đầu tôi dựng đứng, nhưng đôi chân lại không nghe lời mà bước về phía anh. Vừa tới trước mặt anh, anh chợt nắm lấy cổ tay tôi, kéo mạnh khiến tôi loạng choạng một bước. Cả người tôi ngã nhào vào lòng anh. Hơi thở nóng hổi của anh phả vào tai tôi. "Ba tháng rồi." Giọng anh đặc quánh, như bị vắt ra từ ngực. "Em định trốn đến bao giờ nữa?"
Hiện đại
0
Ôm trăng Chương 19