Vô tình bắt gặp cảnh tỷ tỷ đang buông lời trêu ghẹo phu quân ta.
Phu quân ta, người vốn yếu đuối không thể tự lo như lời đồn, liền kinh hãi lùi lại ba trượng, đoạn cầm cây trâm cài tóc kề lên cổ họng, rành rọt thốt lên: "Ta xem ngươi như thân Đại tỷ, cớ sao ngươi lại dòm ngó thân thể băng thanh ngọc khiết của ta? Đêm nay nếu lỡ bị ngươi h/ãm h/ại mà thất tiết, ngày sau ta bị nương tử gh/ê t/ởm ruồng bỏ, ta thề không sống nữa!"
Chàng làm ra vẻ một liệt phụ giữ tri/nh ti/ết thề sống ch*t không chịu khuất phục.
Ta nhìn vị Đại tỷ ngây người như phỗng kia với ánh mắt đầy đồng cảm, than ôi, sao nàng ta lại đi trêu chọc chàng ấy chứ?