Bùi Duật chê tôi là một người hám tiền.
Nghe theo lời khuyên của đám anh em chí cốt, anh ta quyết định phải "dạy dỗ" tôi một trận đàng hoàng.
"Chia tay cô ta đi, khóa hết thẻ lại."
"Chưa tới ba ngày, cô ta sẽ khóc lóc quay lại tìm mày thôi. Đến lúc đó chẳng phải mày muốn dạy dỗ thế nào thì dạy sao?"
Bùi Duật nghe lời bọn họ nói lời chia tay với tôi. Lúc đó tôi khẽ níu lấy vạt áo anh ta.
Anh ta không thèm ngoảnh đầu lại: "Nếu em không sửa được cái thói x/ấu này thì đừng hòng quay lại với tôi."
Không phải, tôi chỉ muốn nói là... mấy người bạn tốt của anh, mỗi người đều đã nhét cho tôi một tấm thẻ đen rồi.
Trong đó, Lương Tranh là người bạo tay nhất.
Thẻ đen toàn cầu không giới hạn hạn mức, cả xấp sổ đỏ dày cộm... Tôi thực sự không thể cưỡng lại được cám dỗ này.
Sau này, Bùi Duật đợi mãi không thấy tôi quay đầu, bèn sốt sắng chạy đi tìm tôi.
Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, anh ta không dám tin vào mắt mình, tức gi/ận ch/ửi thề: "Mẹ kiếp! Không phải mày chê cô ấy hám tiền sao?"
Lương Tranh ôm ch/ặt lấy tay tôi: "Cô ấy chỉ hơi mê tiền một chút thôi, sao lại gọi là hám tiền được?"