Bác cả tôi làm nghề chuyển x/ác.
Vì hồi trẻ từng phạm tội, sau khi ra tù không tìm được việc làm, để mưu sinh nên chỉ đành theo nghề này.
Vì thường xuyên tiếp xúc với người ch*t nên ông ngày càng trở nên cô đ/ộc, ít nói.
Lúc nào cũng mặc bộ quần áo xám đen, lặng lẽ đứng trong góc.
So với người bình thường...
Ông giống như một bức ảnh đã bị phai màu.
Một ngày nọ, tôi đến thăm ông.
Sau khi uống rư/ợu, cuối cùng ông cũng chịu nói nhiều hơn.
Rồi kể cho tôi nghe một câu chuyện kỳ quái.
Nhưng cũng từ sau ngày hôm đó, tôi không bao giờ dám gặp lại ông nữa.