Vào năm thứ ba sau cái ch*t đột ngột của thiếu gia thật Giản Tinh, một trận hỏa hoạn lớn đã đưa tôi trở về mười năm trước.
Chỉ là lần này, nhà họ Giản đã tìm lại Giản Tinh sớm hơn.
Phòng ngủ của tôi bị đổi thành căn phòng tăm tối và chật hẹp nhất trong nhà.
Người nhà ra lệnh cho tôi tuyệt đối không được tranh giành với Giản Tinh.
Tôi bị ngó lơ, bị đối xử tùy tiện, trở thành sự tồn tại thừa thãi nhất trong căn nhà này.
Và tôi hiểu ra, họ cũng đã trùng sinh rồi.
Thế giới lạnh lẽo quá, tôi chẳng còn chút sức lực nào để chống chọi nữa.
Nhưng ngay trong lúc đang không ngừng chìm nghỉm vào bóng tối,
tôi lại được một ngọn lửa ấm áp, nồng nhiệt ôm ch/ặt lấy vào lòng.