Năm thứ bảy bị tôi cưỡng ép, Tống Ngộ t/ự s*t.
Hắn chỉ để lại một tấm thẻ ngân hàng đủ để thanh toán sòng phẳng mọi ân oán với tôi.
Tôi dùng số tiền đó tổ chức cho hắn một đám tang thật hoành tráng, sau đó gieo mình xuống từ chính bờ biển nơi hắn đã kết liễu đời mình.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về năm 25 tuổi.
Lúc này, Tống Ngộ vừa bị người trong lòng đ/âm sau lưng đến mức phá sản, phải tìm đến người bạn thân là tôi đây để c/ầu x/in giúp đỡ.
Tôi nhìn gương mặt hãy còn trẻ trung của hắn, ngẩn ngơ mất một lúc, rồi chậm rãi ngồi thẳng người dậy.
"200 triệu, cậu theo tôi 5 năm."
Buông tha cho hắn sao?
Nực cười.
Đời này, tôi chỉ càng nhìn chằm chằm hắn ch/ặt hơn, tuyệt đối không cho hắn bất kỳ cơ hội t/ự s*t nào nữa.