Trong làng của chúng tôi, ở phía sau núi có một miệng giếng cấm, mỗi năm đều phải h/iến t/ế một người sống.
Năm đó đến lượt nhà tôi, bà nội r/un r/ẩy đẩy tôi về phía miệng giếng:
"Đừng trách bà, đây là quy định của Sơn Thần..."
Sau khi rơi xuống đáy giếng, tôi k/inh h/oàng phát hiện bên dưới đầy xươ/ng trắng, còn có một cỗ qu/an t/ài đỏ tươi. Nắp qu/an t/ài từ từ mở ra, bàn tay vươn ra trắng bệch như giấy:
"Đợi em ba kiếp rồi..."
Ngày hôm sau, tôi trở về làng bình an vô sự, phía sau có một người đàn ông che ô đỏ đi theo.
Anh ấy mỉm cười với tôi:
"Nương tử, ai đẩy em xuống, chúng ta sẽ tìm kẻ đó tính sổ..."