Để bảo vệ tiểu hoàng đế đăng cơ khi còn niên thiếu, ta đã giam cầm hắn ở Trích Tinh Lâu suốt ba năm.
Triều thần nói ta giẫm lên thiên tử để hiệu lệnh chư hầu, người đời bảo ta có dã tâm lang sói.
Nhưng ta không quan tâm.
Bên ngoài bức tường cung cấm, người người đều muốn lấy mạng hắn, ta lại cố tình muốn bảo vệ hắn cho bằng được.
Ta cố tình muốn hắn ngồi thật vững trên ngai vàng ấy.
Ta thay hắn s/át h/ại gian thần, thanh trừng ngoại thích, cản lại cả chiếu thư phế đế.
Cho đến khi chính tay hắn đ/âm lưỡi d/ao vào lồng ngựk ta.
Tiểu hoàng đế xinh đẹp rũ mắt nhìn ta, giọng nói lạnh thấu xươ/ng tủy: "Hoàng thúc, thiên hạ này, rốt cuộc cũng không dung nổi dã tâm của ngài."
Đến lúc này ta mới nhận ra, đứa trẻ mà mình luôn nh/ốt trong lầu cao, từ lâu đã trưởng thành rồi.
Vừa mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh trở về ngày đưa hắn vào Trích Tinh Lâu.
Thiếu niên thiên tử đứng bên trong cánh cửa, trên cổ tay vẫn còn quấn sợi xích sắt do chính tay ta buộc vào.
Ta mỉm cười rũ mắt, đặt chiếc chìa khóa vào lòng bàn tay người: "Bệ hạ, người tự do rồi."
Tiểu hoàng đế nhìn chằm chằm vào chiếc chìa khóa ấy, nhưng các khớp ngón tay lại dần dần siết ch/ặt đến trắng bệch.