Đến kỳ động tình của loài rắn, ta tiện tay tìm một con rắn đực nhỏ trong rừng để giải quyết.
Rắn đực... hì hì, quả thật không tệ.
Chỉ tiếc là nó bị thương, thần trí mơ hồ.
Thế là ta trực tiếp cuốn nó về động phủ, ngày ngày ôm ấp, nếm đủ tư vị.
Trong khi đó, bên ngoài tam giới đều đang đi/ên cuồ/ng tìm ki/ếm vị Thượng Cổ Thần Long Tiên Tôn bị trọng thương rơi xuống hạ giới.
Ta chẳng buồn bận tâm đến mấy chuyện linh tinh ấy, chỉ ôm chú rắn nhỏ của mình ngủ ngon lành.
Không bao lâu sau, bụng ta bỗng quặn đ/au...
Ta... vậy mà lại mang th/ai trứng!
Theo nguyên tắc "bỏ cha giữ con", ta đ/á chú rắn nhỏ ra khỏi động phủ.
Hai tháng sau, tam giới đại lo/ạn.
Thần Tôn phát đi/ên, lật tung trời đất để tìm một người.
Mà đúng lúc ấy, rắn con của ta phá vỏ chui ra...
Khoan đã...
Sao trên đầu nó lại có sừng?!