Trẫm mang th/ai, là của nhiếp chính vương.
Vì thế trẫm thăm dò:
“Hậu cung không thể một ngày không có hoàng hậu, trẫm muốn…”
Sinh đứa bé này ra.
Nhưng hắn lại sa sầm mặt, nụ cười u ám đ/áng s/ợ:
“Không thể.”
“Chỉ cần ta còn sống, thì không ai được chen vào giữa ta và ngươi.”
Huống chi là lập hậu.
“Kẻ nào dám đến, ta gi*t kẻ đó!”
Trẫm đành im lặng.
Lén giấu chuyện này, muốn tránh hắn để sinh đứa bé.
Thế nhưng, khi đang ở riêng với y nữ, lại bị hắn chặn ngay trên long sàng.
Hắn từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt nguy hiểm:
“Nghe nói gần đây hoàng đế đi lại rất thân thiết với một nữ nhân?”
“Chẳng lẽ đã quên lời ta từng nói rồi sao…”