Trì Mục h/ận tôi đến tận x//ương tủy.
Vậy mà sau khi về nước, cậu ta lại chủ động làm lành:
“Thẩm Chước Ninh, chúng ta bắt đầu lại từ đầu đi.”
Thằng nhóc ấy ngày nào cũng giả vờ ngoan ngoãn, giả vờ thâm tình.
Cho đến khi trận động đất xảy ra, chúng tôi bị đ/è dưới cùng một tảng đ/á khổng lồ.
Cậu ta lạnh lùng chế giễu: “Thẩm tổng đúng là đồ ngốc, bị tôi lừa đến trắng tay, vậy mà còn muốn c/ứu tôi?”
M/áu đang không ngừng loang ra dưới thân tôi.
Tôi khản giọng nói: “Hóa ra cậu h/ận tôi đến thế…”
Tảng đ/á khổng lồ không thể dịch chuyển.
Giữa hai chúng tôi chỉ có một người được sống.
Vì vậy, khi đội c/ứu hộ đến, tôi đã không kêu c/ứu; mà chỉ lặng lẽ nói với cậu ta: “Tôi bị bệ/nh rồi, vốn dĩ cũng sắp ch//ếc.”
Tôi dùng mạng sống của mình đổi lấy việc cậu ta được sống sót ra ngoài.
Chắc cậu ta sẽ không còn gi/ận nữa đâu nhỉ...