Sau khi gả cho Bùi Uyên, ngày nào hắn cũng nổi cơn nóng gi/ận, đ/ập giường mắ/ng ch/ửi.
“Cút! Lão tử tuy tàn phế nhưng chưa ch*t, không phải thứ rác rưởi nào cũng thu!”
Ta không dám đáp lời, chỉ biết vùi mặt vào lồng ng/ực rắn chắc của hắn mà khóc.
“Hu hu hu… ngươi mau đứng dậy nấu cơm đi, ta sắp đói đến dán lưng vào ng/ực rồi, không tin ngươi sờ mà xem!”
Hắn như bị điện gi/ật, lập tức rụt tay về.
Bảo ta cút càng xa càng tốt.
Nhưng chỉ chớp mắt sau.
Hắn lại nghiến ch/ặt răng, kéo theo cái chân phế, gắng gượng bò dậy.
“Được rồi được rồi, đừng khóc nữa! Ta đi nấu cho ngươi ăn, được chưa!”