10 chương · Hoàn · 10/08/2026 14:32 · 0
Người đăng: Tặc Team
Tác giả: Đang cập nhật
Cập nhật đến: Chương 9, Chương 10
10 chương
Đọc ngay

Sau khi xuyên thành vị hoàng đế bù nhìn được ba tháng, cuộc sống thường ngày của ta chỉ còn lại đúng bốn chữ:

“Trẫm muốn nghỉ hưu!”

Hôm nay, ta lại đến trễ buổi thiết triều.

Tiểu Lý Tử đã năm lần r/un r/ẩy cất tiếng gọi ngoài màn:

“Bệ hạ, đến giờ dậy rồi ạ.”

Ta trở mình, kéo chăn gấm trùm kín đầu, buồn bực nói:

“Trẫm băng hà rồi, hôm nay miễn chầu.”

Ngoài màn im lặng chừng ba nhịp thở, sau đó Tiểu Lý Tử nghẹn ngào nói:

“Bệ hạ đừng làm khổ nô tài nữa... Nhiếp chính vương đã chờ ở điện Kim Loan rồi ạ.”

Ta bật người ngồi phắt dậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
3 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vợ sắp cưới chê tiệm hớt tóc gia truyền của tôi tồi tàn, chiếc ghế cũ lại tiết lộ mười ba tờ khế đất dưới hầm

Chương 9
Ngay trước ngày đính hôn, vị hôn thê dẫn theo mẹ vợ tới tiệm cắt tóc cũ của tôi, mở miệng là đòi tôi bán tiệm. Cô ấy nói đồng nghiệp của cô ấy đều ở nhà chung cư có thang máy, chẳng ai lại chọn một căn tiệm rách nát dột mưa làm phòng tân hôn cả. Mẹ vợ còn quá đáng hơn, bà ta chỉ vào chiếc ghế cắt tóc cổ mà ông nội để lại rồi mắng là thứ xui xẻo, đòi vứt đi như đồ nát. Tôi vừa định xuống nước thì bên tai đột nhiên vang lên một giọng nói khàn khàn: “Vứt cái con khỉ khô.” “Ông đây đang ngồi trên 13 cuốn sổ đỏ, tiền đền bù giải tỏa đủ mua nửa con phố, mà chúng nó dám chê ông đây xui xẻo à?” Tôi cứ ngỡ mình thức khuya giao đồ ăn nên bị ảo giác. Cho đến khi chiếc ghế cũ lại mắng thêm một câu: “Chìa khóa ở sau viên gạch xanh thứ 3 trên bức tường bên trái, cửa hầm nằm dưới gương.” Tôi nhìn chằm chằm vào bức tường cũ bong tróc, lòng bàn tay đẫm mồ hôi. Mẹ vợ vẫn đang hối thúc tôi ký hợp đồng bán tiệm. Tôi ngẩng đầu nhìn bà ta, bỗng nhiên mỉm cười: “Tiệm này, tôi không bán nữa.”
Hiện đại
Tình cảm
0