Ngày đầu tiên tôi và tình địch tham gia chương trình truyền hình thực tế về tình yêu, cậu ta đã ngồi thẳng lên đùi tôi trước mặt tám triệu khán giả.
Trì Diệu khoác một tay lên vai tôi, tay còn lại đặt lên sau gáy tôi, tư thế thành thạo chẳng khác nào đang ngồi trên sofa nhà mình.
Phần bình luận lập tức phát đi/ên.
【Tư thế này là thứ tôi có thể xem miễn phí sao?】
【Tại sao tay của Trì Diệu lại đặt trên eo Trình Nghiễn?】
【Tai Trình Nghiễn đỏ rồi! Hai người họ chắc chắn có gì đó!】
Tôi nhìn vào ống kính, cố giữ nụ cười chuyên nghiệp, nhưng răng đã nghiến đến ê cả lên.
Trì Diệu cúi đầu, môi khẽ lướt qua vành tai tôi.
“Chính vì có người đang nhìn,” cậu ta cười nói, “nên tôi mới dám ngồi.”
Tôi: “..................”
Tên khốn này.