Lục Yến Huân ch*t vào năm anh yêu tôi nhất.
Vì tôi, trên người anh bị sú/ng b/ắn thủng ba lỗ.
Sau khi anh cùng kẻ sát nhân đồng quy vu tận, tôi đã trùng sinh.
Vì muốn bảo vệ Lục Yến Huân, tôi bám lấy anh còn hơn cả kiếp trước. Cho đến ngày xảy ra chuyện ấy.
Tôi bị anh dùng sú/ng chĩa thẳng vào đầu, ấn ch/ặt lên tường. M/áu từ sau lưng tuôn ra, chảy dọc theo bức tường xuống dưới. Lục Yến Huân không hề hay biết, anh trợn mắt c/ăm phẫn: "Kiều Hi, cuối cùng tôi cũng đợi được đến ngày này."
"Diễn kịch cùng cậu, thật khiến tôi thấy gh/ê t/ởm!"
Tôi đem họng sú/ng trong tay anh dí sát vào ng/ực mình, khó khăn nở nụ cười: "B/ắn đi."
Vẫn còn thiếu một lỗ nữa. Chỉ cần thay anh hứng chịu đủ ba nhát sú/ng đó, Lục Yến Huân sẽ có thể sống sót, đúng không...