Bạn thân nhất của tôi bị mưu sát rồi.
Cậu ấy bị c/ắt phăng hai bên ng/ực một cách dã man nhưng kỳ lạ là trên người lại sạch sẽ gọn gàng, gương mặt giữ một vẻ an tường quái dị.
Ngay lúc lòng người nơm nớp lo sợ, đến cả đi ngang qua con hẻm đó cũng khiếp vía kinh h/ồn thì tôi lại hành động ngược đời, suốt ngày lảng vảng gần con hẻm ấy.
Tôi sẽ mặc quần áo của cậu ấy, mô phỏng lại quỹ đạo cuộc sống của cậu ấy. Trở thành một “Tần An” thứ hai, lấy thân mình làm mồi nhử, tìm ra hung thủ thật sự, b/áo th/ù cho cậu ấy.
Cho đến khi mở mắt trong căn hầm ngầm lạnh lẽo, nhìn thẳng vào ánh mắt k/inh h/oàng của kẻ thủ á/c mà nói với hắn:
“Tìm được mày rồi.”