Ngày thứ hai sau khi bị sa thải, tôi nhận được cuộc gọi từ văn phòng giải tỏa mặt bằng ở quê, thông báo rằng nhà tôi sắp bị dỡ bỏ. Tại sao họ lại gọi cho tôi? Bởi vì trong nhà chỉ còn mình tôi là còn sống. Ngay trong ngày, tôi đặt vé giường nằm để về quê. Vừa tắt đèn, nhiệt độ trong toa tàu bắt đầu giảm dần. Hai giờ sáng, một đôi bàn tay lạnh buốt bất ngờ thò ra nắm ch/ặt lấy cổ chân tôi, sau đó vô số bàn tay từ hư không vươn ra, đ/è ch/ặt tôi xuống giường. Tôi hơi bất lực mở mắt, thản nhiên nói: "Gi*t được tôi không? Không được thì cút." Vừa dứt lời, nhiệt độ trong toa tàu liền trở lại bình thường.