Kết hôn năm thứ 3, con gái của cái gọi là ân nhân c/ứu mạng khoác áo khoác của chồng tôi, đăng một bức ảnh m/ập mờ trên sân thượng khách sạn. Cô ta chờ đợi tôi hiểu lầm, nhưng Thương Dữ Xuyên lại trực tiếp trả lời trong phần bình luận: "Áo là mượn từ quầy lễ tân, 10 phút nữa trả lại, hóa đơn phí giặt ủi sẽ gửi cho cha cô." Sau đó cô ta vào công ty của tôi, gặp ai cũng nói tôi cư/ớp mất người đàn ông mà cô ta đã đợi nhiều năm. Tôi đ/ập tờ giấy đăng ký kết hôn lên bàn họp, cô ta còn đỏ mắt hỏi tôi dựa vào cái gì. Thương Dữ Xuyên đẩy cửa bước vào, đưa một tập hồ sơ vụ án cũ cho cảnh sát: "Dựa vào việc những gì nhà các người n/ợ tôi, từ trước đến nay chưa bao giờ là ân tình."