Vị hôn phu của ta là Tiêu Lịch Xuyên, vì c/ứu kế muội Dung Lệnh Nghi mà tàn phế một chân. Kế muội chê chàng t/àn t/ật, quay sang quyến rũ hoàng tử. Phụ thân từ ngàn dặm xa xôi đón ta từ nhà ngoại về, ép ta thay ả gả vào Hầu phủ. Tiêu Lịch Xuyên vừa gặp ta đã buông lời đe dọa, bảo ta chớ có mơ tưởng hão huyền, sau khi thành thân, chàng vẫn sẽ cưới Dung Lệnh Nghi làm bình thê. Ta giơ tay tặng chàng một cái t/át. "Hầu gia, chân ngài đã hỏng, chẳng lẽ đầu óc cũng bị gió lùa rồi sao? Ả ta đã chẳng còn coi trọng ngài, lẽ nào ngài vẫn chưa tự biết mình?" Về sau, chàng lê cái chân vừa mới chữa lành quỳ ngoài cửa phòng ta, khẩn cầu ta nhìn chàng một cái. Ta ở trong noãn các nơi Giang Nam, thong thả bóc hạt sen tươi, rồi sai người đóng ch/ặt cửa thêm lần nữa.