Góa bụa trở về phủ họ Thẩm năm thứ hai, đích tỷ nhập cung làm Quý phi, phụ thân ép ta thay nàng gánh vác mối hôn ước cũ. Bùi Thuật chê ta từng gả chồng, lại chê ta lớn lên nơi thôn dã. Chàng cất giữ thơ của đích tỷ trong thư phòng, ta giấu chiếc trâm bạc của phu quân quá cố dưới đáy hòm. Hai ta kết tóc se duyên đã hai năm, lòng ai nấy giữ, chẳng kẻ nào bước vào được tâm can người kia. Cho đến ngày nọ, một pho tượng đất nặn hình dáng phu quân quá cố từ trong y phục cũ lăn ra. Bùi Thuật cúi người nhặt lấy, vừa nhìn rõ gương mặt ấy, ngón tay liền cứng đờ giữa hư không.