Kết tóc se duyên tám năm tròn, thiếp thân nghe phu quân than thở cùng ả ngoại thất trong căn nhà do chính tay chàng sắm sửa: 'Nàng là minh châu phủ Thượng thư, kẻ hàn môn cử tử như ta, sao xứng sánh cùng nàng'. Chàng nào hay biết, từ viên gạch dưới chân, tấm áo quan trên mình, cho đến con đường tiến thân nhờ cậy thế lực Thượng thư phủ, thảy đều do một tay Kiều Thanh Vu ta đổ mồ hôi sôi nước mắt mà giành lấy. Đêm ấy, thiếp thân đ/ập phá ngoại thất, thu vén sạch của hồi môn, mang theo con trẻ rời đi tới bến đò phía nam thành. Tạ Văn Châu ngỡ rằng thiếp thân mang theo hai đứa trẻ chẳng thể chống đỡ nổi mấy ngày, đợi đến khi chàng đứng vững chốn quan trường, thiếp thân ắt sẽ tự mình quay về. Sau này, khi chàng đeo gông cùm lê bước qua phố dài, mới trông thấy thiếp thân đã biến kho cũ thành cửa hiệu buôn b/án. Lúc ấy, chàng muốn nói điều chi, thiếp thân đã chẳng còn tâm trí mà lắng nghe nữa rồi.