Tôi mệt rồi. Năm ấy trên sân phơi thóc, chồng tôi chẳng buồn thức canh linh cữu tôi lấy một đêm. Ngày thứ ba, anh ta đã đón người thanh mai trúc mã góa bụa nhiều năm vào cửa. Hàng xóm bảo anh ta cuối cùng cũng đợi được người mình muốn lấy, còn tôi, chẳng qua chỉ là một người phụ nữ ngoại tỉnh thay anh ta chăm sóc cha mẹ, quán xuyến việc nhà. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở về đêm tân hôn năm 1980, trên bàn vẫn còn để tờ đơn đăng ký kết hôn chưa kịp gửi đi. Lần này, tôi trải sẵn giường cho anh ta, và cũng đã m/ua sẵn cho mình tấm vé tàu đi về phương Nam...