Thiếp thân vốn chẳng có danh phận chính thức, người trong thôn thấy thiếp đều gọi là con bé ngốc. Chỉ có vị công tử ngoại lai thu nhận thiếp mới bảo thiếp đáng yêu. Chàng cho thiếp một viên kẹo mạch nha, rồi bảo thiếp làm nương tử của chàng. Năm thứ hai sau khi thành thân, thiếp mang cái bụng bầu sắp đến ngày lâm bồn, đi ngang qua cửa sổ thư phòng của phu quân. Bên trong có kẻ hỏi chàng: "Ngài về kinh cưới tiểu thư họ Thẩm, vậy con bé ngốc này tính sao?" Phu quân đặt một quân cờ, cười đáp: "Người trong lòng ta thân thể yếu nhược, không chịu nổi nỗi khổ sinh nở, ta mới dỗ dành nó sinh thay cho chúng ta. Đứa trẻ vừa chào đời, nó cũng chẳng còn giá trị gì nữa, mang về kinh thành làm chi?" Những lời khác thiếp nghe không hiểu, chỉ nghe rõ hai chữ "chào đời" và "chẳng còn giá trị". Phu quân muốn đợi đứa trẻ ra đời rồi vứt bỏ mẫu tử thiếp! Thiếp đặt tay lên bụng, kinh hãi quay người bỏ chạy. Đứa trẻ không thể mất. Thiếp phải tìm nơi nào mà Bùi Nghiên không thể tìm thấy, để hạ sinh đứa trẻ này thật bình an.