Phu quân vừa dứt hơi thở, mẹ chồng liền ép thiếp phải chọn một trong hai đường. Một là đưa thiếp về nhà mẹ đẻ để gả b/án lần nữa, từ nay dứt tình với họ Lục. Hai là mượn giống của tiểu thúc để hoài th/ai, ghi danh đứa trẻ vào sổ sách của người chồng quá cố. Thuở trước, cha mẹ đã nhận bạc của nhà họ Lục mà b/án thiếp đi xung hỉ. Nếu trở về, e rằng thiếp lại bị họ b/án đi thêm lần nữa. Thế nhưng, nghĩ đến gương mặt lạnh lùng của tiểu thúc, trong lòng thiếp lại chẳng khỏi run sợ. Thiếp hỏi: "Tiểu thúc liệu có bằng lòng việc này chăng?" Mẹ chồng chỉ đáp: "Chuyện ấy không cần ngươi bận tâm, ta tự khắc sẽ nói rõ với nó." Những ngày kế tiếp, tiểu thúc gặp thiếp lại càng thêm chán gh/ét. Vừa thấy bóng dáng từ xa, chàng liền quay lưng bỏ đi, như thể sợ vướng phải thiếp thì chẳng thể gột rửa cho sạch. Có lần, thiếp còn nghe thấy chàng nói với người khác bên ngoài cửa sổ: "Nàng Tô thị kia chỉ giỏi làm bộ làm tịch, nhìn qua đã biết chẳng phải kẻ an phận. Ta chỉ xem nàng ta là công cụ để nối dõi tông đường, đừng hòng đòi hỏi từ ta lấy nửa phần tình ý." Nghe xong những lời ấy, ý định ở lại trong lòng thiếp cũng dứt hẳn. Thiếp lén tìm bà mối, nhờ bà sớm tìm cho một nam tử bằng lòng kết duyên cùng thiếp.