Năm tám tuổi, kẻ buôn người b/án ta vào cung làm hương nô. Hương nô vốn là vật phẩm cung tiến đặc biệt cho ngự tiền, ngày hè phải nằm trên băng lạnh, ngày đông phải kề cận than hồng, quanh năm uống sương hoa, ăn th/uốc quý, mới mong hơi thở tựa lan, da th!t tỏa hương. Ta trải qua năm năm điều dưỡng, mới được tuyển vào hầu hạ trước mặt quân vương. Trớ trêu thay, hương nô tiền nhiệm lại chẳng chịu buông tay. Ả gào lên: 'Bệ hạ sớm đã quen với mùi hương trên thân nô tỳ, kẻ nào cho phép các người thay thế?' Chưởng sự cô cô nghe xong, chỉ kh/inh khỉnh cười nhạt: 'Đã không nỡ rời xa ngự tiền, vậy từ mai, ngươi hãy ở lại làm một chiếc bình nhổ mỹ nhân.' Ta tận mắt chứng kiến ả đàn bà kia bị bẻ g/ãy tay chân, lại bị thanh sắt chống miệng nhét ch/ặt vào tận cổ họng, mồ hôi lạnh trên lưng lập tức túa ra. Nơi thâm cung vách tường cao vút, thứ rẻ rúng nhất chính là mạng người. Cùng là phận hương nô, liệu ta còn sống được đến ngày nào?