Ngày cuối cùng của chuyến du lịch tốt nghiệp, hoa khôi của lớp đột ngột đề nghị đi thám hiểm động Lạc Hoa. Tôi giả vờ mình mắc chứng sợ không gian hẹp, muốn ngăn bạn trai đừng đi theo xuống dưới. Thế nhưng, anh ấy chẳng thèm suy nghĩ mà từ chối ngay: "Để anh đi cùng cô ấy vào trước, đợi x/ác định cô ấy an toàn rồi, anh sẽ quay lại với em ngay." Tôi không muốn phải ở lại bên ngoài hang động một mình, nên đành phải đi theo cả nhóm. Trước khi vào hang, bạn trai vô tình liếc thấy biểu cảm của tôi, không nhịn được mà hỏi: "Em cười cái gì thế?" Tôi thu lại "nụ cười lộ răng tiêu chuẩn" đã luyện tập suốt trăm năm nay: "Em vốn dĩ mắc căn b/ệnh này mà." "Càng sợ hãi, em lại càng không nhịn được muốn cười."