Đàn anh tôi thầm yêu suốt ba năm… lại đi hôn kẻ th/ù không đội trời chung của tôi.
Làm đối thủ của Giang Chí suốt ba năm, không ngờ tôi lại thua thảm hại theo cách như vậy.
Sau đó tôi chuyển nhà.
Tám năm sau, mang theo vô số vinh quang trở về, thứ tôi nhận được lại là tin cậu ta đã qu/a đ/ời.
Trong tang lễ, mẹ cậu ta đưa cho tôi một cuốn nhật ký dày cộp.
【Ngày 9 tháng 5 năm 2038, tên đáng gh/ét tỏ tình với Trần Mộc Viễn rồi, tôi phải làm sao đây.】
【Ngày 5 tháng 6 năm 2038, Trần Mộc Viễn vậy mà lại bắt cá hai tay, hắn không xứng để tên đáng gh/ét thích.】
【Ngày 16 tháng 9 năm 2038, tên đáng gh/ét rời đi rồi, tôi thắng… mà cũng thua.】
Trang cuối cùng của cuốn nhật ký, cậu ta viết:
【Lừa cậu đấy, tên đáng gh/ét chẳng đáng gh/ét chút nào, cậu ấy là người tôi yêu từ cái nhìn đầu tiên.】
Trong giới kinh doanh, ai ai cũng biết tôi và tổng giám đốc tập đoàn Viễn Giang – Giang Chí – như nước với lửa.
Nhưng không ai biết… cậu ta đã yêu tôi suốt tám năm.
Trong lúc tinh thần mê man, tôi gặp t/ai n/ạn xe.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về năm học đại học.