Ngày thứ bảy chiến tranh lạnh với Lục Đình Chu, tôi gặp t/ai n/ạn xe hơi. Lúc anh vội vã chạy đến bệ/nh viện, tôi đang ngồi thẫn thờ trên chiếc băng ghế dài ngoài cửa phòng cấp c/ứu, thân hình vẫn còn nguyên vẹn chưa hề sứt mẻ. Còn người đang nằm bên trong giành gi/ật sự sống, chính là Omega mà anh đã đưa về nhà bảy ngày trước.
"Giang Khởi, tốt nhất cậu nên cầu nguyện cho em ấy bình an vô sự." Lục Đình Chu gi/ận đến run người, thanh âm lạnh thấu xươ/ng: "Nếu không, những gì em ấy phải gánh chịu, tôi sẽ bắt cậu phải trả lại gấp mười, gấp trăm lần."
Thế là, tôi bị chính Alpha của mình giam cầm trên chiếc ghế lạnh lẽo như một kẻ tội đồ. Đến nỗi n/ội tạ/ng đã vỡ nát, m/áu chảy lênh láng trong khoang bụng... tôi cũng chẳng hề hay biết...