Năm tháng thanh xuân tinh khôi ấy, tôi nhặt được một mỹ nam bên đường. Dùng xích chó trói hắn trên giường, đủ trò mây mưa thỏa thích. Sau khi nếm trải vị ngọt, tôi quyết định ban cho hắn danh phận. Nhưng khi đang chọn quần l/ót đỏ làm vật đính ước, tôi bỗng thấy bảng tìm người mất tích. Mới biết vị Hầu Gia quyền khuynh thiên hạ ở kinh thành, đêm qua đã cùng tôi mây mưa ba bận. Sợ bị tru di cửu tộc, tôi trở tay b/án hắn vào Nam Viện, đổi trăm lượng bạch ngân rồi cùng A Hoàng trốn khỏi kinh thành trong đêm. Ba năm sau, nụ cười trên mặt hắn lạnh hơn lưỡi đ/ao kề cổ tôi: "Nên đ/á/nh g/ãy chân ngươi trước, hay là đ/ập nát ngón tay ngươi trước đây?" Một búi tóc nhỏ thò ra sau lưng, giọng ngọng nghịu: "Tay không được đâu, nàng còn phải sờ mông ông Lão Vương nhà bên nữa mà!"