Thủ lĩnh sơn tặc c/ứu mạng cha ta. Cha hứa gả một cô con gái cho hắn. Nghe tin, chị cả bỏ trốn cùng người tình trong đêm; chị hai xuống tóc đi tu; chị ba giả bệ/nh. Anh trai vội vàng tuyên bố: "Ta không phải đoạn tụ!" Cha đành nhét ta vào kiệu hoa. Ta không khóc không kêu, hợp tác hết mực. Bởi vì, ta có thể nhìn thấy vận mệnh của người khác. Hôm ấy, ta thấy được khí phách ngang tàng thuở thiếu niên của hắn, nỗi đ/au tan nát cùng sự nhẫn nhục sau khi gia tộc diệt vo/ng, cùng hoài bão và chí hướng chất chứa trong lòng. Lâm Phong vén khăn che mặt, mặt mày kinh ngạc, sau đó cười khổ nói: "Ngươi mới bao nhiêu tuổi? Cha ngươi là cầm thú sao? Ngươi không sợ ta?" Ta nghiêng mặt cười: "Ngươi đẹp trai, lại là người tốt, ta không sợ. Ta mười lăm rồi, nuôi thêm vài năm nữa là lớn." Con đường lật đổ triều đình, đạo lộ hiểm trở, gian nan còn dài. Ta muốn cùng hắn đi một đoạn đường.