Khi nhà họ Hứa gặp nạn, tôi đưa Hứa Liễm Ngọc - từng là con cưng của trời đất Thịnh Kinh - về nhà. A gia mượn ơn nghĩa đòi báo đáp, buộc hắn phải cưới tôi. Hắn tài hoa xuất chúng, tôi m/ù chữ không biết gì. Hắn thiên phú thông minh, tôi từ nhỏ đã đần độn. Dù có cố gắng thế nào, tôi cũng chỉ nhận được từ hắn một câu: "Nếu không phải do A gia ngươi mượn ơn bức ép, loại người vô dụng như ngươi làm sao có thể gả được chồng." Tôi biết hắn không xem trọng tôi. Vì thế khi tin tức nhà họ Hứa được minh oan truyền đến làng quê, Hứa Liễm Ngọc thu xếp hành lý định đưa tôi về kinh. Tôi chỉ lặng lẽ lấy đồ đạc của mình ra: "Ngươi hãy đi một mình đi, cứ xem như chưa từng cưới qua tôi."