Trong đêm lễ tấn phong Hoàng hậu, ta một mình ngồi trên giường cưới đã lâu. Bệ hạ tuổi đã cao, lại vô cùng đố kỵ với các hoàng tử trưởng thành. Hắn muốn dùng ta để kh/ống ch/ế cha và huynh trấn thủ biên cương, bản thân bất lực lại sai thái giám đến chiếm đoạt thân thể ta. Tên hoạn quan vừa áp sát trước mặt, chưa kịp thốt lời, người đã bị lưỡi trường ki/ếm bổ thành hai nửa. Xuyên qua tấm màn m/áu b/ắn tung tóe, ta thấy một đôi mắt đen lạnh lùng và đầy ngạo mạn. Người đàn ông ấy nhướng lông mày, khóe miệng khẽ nhếch lên thưởng thức kiệt tác do chính tay hắn tạo ra, chợt hỏi ta: "Chốn thâm cung quạnh hiu, Nương nương có cảm thấy cô đơn?" Chưa đợi ta đáp lời, hắn tự nói tiếp. "Ắt hẳn là cô đơn lắm, Nương nương đương độ xuân thì, còn phụ hoàng... hắn đã già rồi, không xứng với nàng!" "Ta khác hắn, Nương nương à, nàng chọn ta được chăng?" Ta cúi mắt, giấu đi ánh mắt đầy tham vọng. Rốt cuộc, thứ ta muốn chọn đâu chỉ là một người đàn ông!