Ta cùng huynh trưởng đều làm quan trong triều. Ta một mực thăng tiến đến chức Tả tướng, còn huynh trưởng lại bị giáng chức liên tiếp, cuối cùng bị đày đến Lĩnh Châu - nơi hoang vu hẻo lánh. Đến bức thư thứ bảy, hắn viết: "Muội muội, van xin, c/ứu vớt." Mí mắt ta gi/ật giật, suốt buổi chầu hôm sau vẫn bồn chồn không yên. Hoàng đế tiếp nhận tấu chương của ta, đuôi mắt cong lên đầy hứng thú: "Ái khanh, trong lòng có điều gì bận tâm?"