Ta được phụ hoàng ban hôn cho Định Bắc Hầu. Khi ta phong trần vội vã chạy đến vùng Bắc Địa. Hắn nhìn đoàn tùy tùng dài lê thê phía sau ta, cau mày. Bực dọc lên tiếng: "Công chúa hoàng thất quả thật là vàng ngọc quý giá." Đêm đó, hắn ngửi mùi hương từ giường ngủ ướp hương mà trằn trọc. Nhìn ta đang ngủ ngon lành bên cạnh, bực bội vô cùng. Vươn tay kéo ta vào lòng. "Công chúa, không định hoàn thành hôn lễ sao?" Về sau, hắn mới thật sự thấm thía sự quý giá của ta. Hắn mạnh bạo quá ta liền cắn, đòi hỏi quá đà ta liền khóc.