Sau khi thành thân với vị tri châu lạnh lùng, hắn bận rộn với công vụ, chẳng chịu đụng đến ta. Ta đành phải m/ua một lọ th/uốc thần từ tay thương nhân lữ hành, rồi đổ hết vào chè đậu đỏ của hắn. Nghe nói chỉ cần một giọt th/uốc thần là khiến người ta không kìm lòng được, ngay cả Diêm Vương uống vào cũng phải gọi ta là bảo bối. Quả nhiên, sau khi uống xong, Tạ tri châu lạnh lùng hóa thành sói đói. Ta trong chốc lát từ ch*t đói suýt thành ch*t no. Sau vài ngày sống không biết x/ấu hổ, tên thương nhân lữ hành bị bắt vì buôn th/uốc giả. Ta nghi ngờ nhìn vị tri châu đại nhân đang cởi áo thong thả. Chỉ thấy da hắn trắng hơn tuyết, khóe mắt hơi đỏ, ánh mắt mê hoặc như tơ. Thấy ta không nhúc nhích, hắn nghiêng đầu làm nũng: "Phu nhân, mau lại đây, xuân tiêu nhất khắc trị thiên kim."